Tối ngày ông Mubarak tuyên bố trên truyền hình rằng sẽ tại vị và không rời đất nước bất chấp sức ép. Tôi bỗng hình dung một kết hoặch "Đảo chính - Phản đảo chính" ở đất nước Ai Cập này.
Vài giờ trước bài phát biểu của ông Mubarak, Hội đồng Tối cao quân đội Ai Cập gồm các tướng lĩnh cấp cao do Bộ trưởng Quốc phòng Hussein Tantawi đứng đầu tuyên bố họ đã thực sự "dấn thân" để đảm bảo an ninh cho đất nước. Thông điệp này có tên gọi "Thông cáo số một" nên được hiểu như chỉ dấu về một cuộc đảo chính và đô đốc Tantawi cùng các tướng lĩnh đang nắm quyền kiểm soát đất nước. Tuyên bố của ông Tantawi được phát trên truyền hình quốc gia với hình ảnh ông ngồi ghế chủ toạ một hội đồng gồm hàng chục tướng lĩnh cao cấp nhất. Tổng thống Mubarak và Phó tổng thống Suleiman, một cựu tướng lĩnh và giám đốc cơ quan tình báo quốc gia, không có mặt trong sự kiện này, càng cho thấy sự rạn nứt giữa quân đội với chính quyền. Các tướng lĩnh Ai Cập còn phát đi thông điệp với đám đông hàng trăm nghìn người đang nêm chặt quảng trưởng Tahrir Cairo rằng tất cả yêu sách của họ sẽ sớm được đáp ứng. Tín hiệu này khiến người biểu tình vui sướng với ý nghĩ đã đến lúc chuẩn bị ăn mừng chiến thắng vì ông Mubarak sẽ từ chức ngay trong đêm. Nhưng những gì diễn ra sau đó lại hoàn toàn trái với tuyên bố của quân đội (Theo vnexpress).
Tôi đã hình dung một viễn cảnh đẫm máu trong kế hoạch "Đảo chính - Phản đảo chính" như sau:
Bước 0: Mubarak cố tỏ ra yếu thế và nhượng bộ, thỏa thuận ngầm với một nhóm sĩ quan quân đội cao cấp về sự chuyển giao quyền lực an toàn cho bản thân ông và gia đình.
Bước 1: Đảo chính: Một nhóm sĩ quan cao cấp quân đội thực hiện đảo chính và ra tuyên bố công khai, gạt bỏ ông Mubarak khỏi chính trường.
Bước 2: Phản đảo chính: Một nhóm sĩ quan cao cấp khác tuyệt đối trung thành với Mubarak kéo quân về tiêu diệt nhóm sĩ quan quan đảo chính. Sau đó đưa Mubarak trở lại nắm quyền hoặc chí ít cũng là một chính quyền thân Mubarak.
Kịch bản Đảo chính - Phản đảo chính này từng diễn ra ở Miền Nam Việt Nam năm 1963 khi Ngô Đình Diệm đạo diễn kịch bản gồm 2 bước để loại các sĩ quan thân Mỹ. Nhưng, Mỹ đã mua chuộc hầu hết các nhân vật chính trong phần Phản đảo chính, khiến cho Ngô Đình Diệm bị thua trong ván cờ quyết định.
Nhưng, những diễn biến nhanh chóng sau đó không theo những gì tôi hình dung và lạy chúa, đó là một điều tốt đẹp cho người Ai Cập vì máu sẽ chấm dứt đổ trên mảnh đất xinh đẹp này. Cũng phải nói rằng, theo báo chí, có khoảng 300 người đã thiệt mạng do xung đột từ khi biểu tình chống chính quyền nổ ra.
Theo tin mới, Mubarak đã chính thức rời khỏi chức vụ Tổng thống Ai Cập, chấm dứt hơn 29 năm lãnh đạo.
Sức mạnh - lợi ích của quần chúng và các áp lực, tính toán quốc tế đã thắng lợi ích liên kết giữa Mubarak và giới lãnh đạo quân đội nước này.
- Có thể rằng thời đại ngày này không dung nạp cho những toan tính đẫm máu như hồi năm 1963 của Ngô Đình Diệm.
- Có thể Mỹ cũng đã kịp móc nối với các sĩ quan cao cấp chủ trì trong cuộc chuyển giao quyền lực lần này. Sự phân rã các quan hệ lợi ích giữa Mubarak và giới quân đội đã không thể cứu vãn.
- Có thể, máu quần chúng đã đổ và chính nghĩa quyền lợi người dân đã đủ chùn tay, chùn óc các kế hoạch đàn áp đẫm máu.
Lịch sử luôn cho thấy rằng sau các cuộc lật đổ là các cuộc mặc cả chính trị. Mong rằng thành quả mà nhân dân Ai Cập bỏ máu ra để giành lấy sẽ không bị tước đoạt và trôi ra ngoài miệng của họ.
Và, thế nào Mubarak cũng sẽ bị xét xử vì "tội ác" liên quan đến cái chết của khoảng 300 người thời gian qua, và trong quá khứ.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét